Giới thiệu sách theo chủ đề - Tháng 10/2016

BÀI GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 10

Chủ đề: "Chào mừng ngày Bác Hồ gửi thư cho ngành 15/10"

Kể câu chuyện: “Bác chỉ muốn các cháu được học hành

 

           

          Kính thưa các thầy giáo cùng toàn thể các bạn học sinh thân mến!

          Em tên là: Đoàn Ngọc Thanh Vi Học sinh lớp 5A. Đến với buổi giới thiệu sách hôm nay em xin kính chúc các thầy cô giáo và các bạn học sinh sức khỏe .

          Lúc sinh thời Bác Hồ luôn coi trọng việc phát triển sự nghiệp giáo dục và những tư tưởng, tình cảm lớn của Người dành cho Ngành Giáo dục sẽ còn in đậm trong mỗi người dân Việt Nam. Điều đó luôn khẳng định được tầm quan trọng của Ngành Giáo dục trong xã hội hiện nay. Vì nó góp phần tạo ra nguồn nhân lực đảm đương được nhiều nhiệm vụ trong nhiều lĩnh vực xã hội. Đưa đất nước ta ngày càng phát triển mạnh mẽ về mọi mặt trong từng giai đoạn lịch sử thăng trầm của cuộc sống, nhất là trong thời kỳ lịch sử mới, thời kì công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước.

         Và trong ngôi nhà của mỗi gia đình, việc học tập, rèn luyện về Đức- Chí- Thể- Mĩ một cách toàn diện của con em nhằm đảm bảo cho con em chúng ta có một tương lai tốt đẹp, cũng luôn được coi là công việc giáo dục  hàng đầu. Để hướng tới lễ kỉ niệm 48 năm ngày Bác Hồ gửi  bức thư cuối cùng cho ngành Giáo dục (15/10/1968-15/10/2016). Hôm nay em xin kể lại câu chuyện “Bác chỉ muốn các cháu được học hành” được trích trong tập sách “Kể chuyện Bác Hồ tập 5” của nhà xuất bản Giáo dục xuất bản năm 2008. Do tác giả Nguyễn Hữu Đảng sưu tầm và tuyển chọn.

Nội dung câu chuyện như sau:

         Sau khi Pháp rút quân khỏi Hà Nội, trên đường đi công tác, Bác vào thăm một thôn nhỏ. Thôn này nằm trong vùng du kích những ngày kháng chiến.

        Hay tin Bác đến, nhân dân trong thôn mừng cuống, chạy tới quanh người mà vẫn ngờ ngợ chưa tin. Bác Hỏi thăm các cụ già, các cháu thanh niên về việc đánh giặc, chia ruộng đất. Người dạy bảo việc xây dựng lại xóm làng. Bác chia kẹo cho các cháu thiếu nhi. Các cháu rất sung sướng, vừa bóc ăn vừa nhìn Người. Có một cháu gái chừng năm sáu tuổi, tay cầm kẹo nhìn Bác không chớp mắt. Thấy vậy, đồng chí cán bộ đứng bên cạnh Bác âu yếm bảo cháu:

- Ăn kẹo đi cháu!

- Cháu để phần mẹ cháu.

         Tiếng cháu nho nhỏ đủ  nghe. Câu trả lời của cháu làm mọi người phải chú ý. Đồng chí cán bộ liền lấy thêm phần kẹo khác đưa cháu và bảo:

                    - Cháu ăn phần kẹo này đi, còn phần trước để dành cho mẹ cháu. Cháu bé cầm lấy kẹo nhưng vẫn không ăn, cứ mãi nhìn Bác. Chia kẹo xong, Bác quay nhìn cháu bé và bảo:

- Cháu bé ăn kẹo đi !

- Cháu chờ mẹ cháu cùng ăn ạ!

Nghe câu trả lời dễ thương của cháu nhỏ, Bác cúi xuống vuốt mái tóc của cháu và nói:

-  Cháu tên là gì?

-  Mẹ cháu gọi là cái Chiến.

Bác gật đầu, nhắc lại:

        - Tên cháu là Chiến.

Như đã quen với việc giải thích về cái tên của mình, cháu bé nói luôn:

        - Mẹ cháu bảo phải đuổi hết giặc mới sống được nên gọi là cái Chiến.

        Bác kéo bé Chiến vào lòng. Một cụ già trong thôn liền kể để Bác nghe về hoàn cảnh của cháu Chiến: Ông cháu bị giặc bắt đi phu không thấy về, bố cháu bị giặc giết khi cháu vừa ra đời, Mẹ cháu vừa sản xuất vừa chiến đấu nuôi cháu bằng ngần ấy tuổi, vì vậy cháu rất quý mẹ và căm thù giặc.

         Nghe chuyện Bác rất cảm động. Người khuyên bà con chăm sóc các cháu, các gia đình thương binh liệt sĩ.

        Đứng bên Bác Hồ, nghe cụ già kể chuyện về mình, bé Chiến tỏ vẻ nóng ruột như muốn hỏi Bác điều gì. Khi thấy các chú cán bộ cùng đi với Bác lên xe, bé Chiến níu tay Bác lại hỏi:

        - Bác ơi cháu lớn lên còn giặc để đánh không?

Nghe cháu hỏi, Bác cúi xuống thơm lên trán của cháu rồi Người nhẹ nhàng bảo:

        - Bác chỉ muốn các cháu được học hành, lớn lên xây dựng đất nướ

Bà con trong thôn tiễn Bác lên xe. Xe đã đi xa, bé Chiến vẫn còn ngây người nhìn theo xe Bác…

        Qua câu chuyện trên chúng ta thấy tình yêu thương bao la vô bờ bến của Bác đối với thiếu nhi Việt Nam. Người luôn luôn dành những lời dạy chí tình cho thiếu nhi, luôn quan tâm giáo dục các cháu. Bác coi thiếu nhi là người chủ tương lai của nước nhà, cho nên cần phải sớm rèn luyện đạo đức cách mạng.

        Chính điều đó mà bản thân em phải cố gắng học hành, không ngừng rèn luyện để trở thành người con ngoan, xứng đáng với danh hiệu là Cháu ngoan của Bác Hồ kính yêu của chúng ta. Và qua câu chuyện này cho cháu được nói với tất cả các bạn thiếu nhi trên khắp mọi miền đất nước Hãy cố gắng học tập nhiều và nhiều hơn nữa, vì bây giờ chúng ta rất hạnh phúc được sống trong hoà bình không còn như “Cái Chiến” ngày xưa nữa phải một lòng căm thù đánh giặc. Một lần nữa các bạn ơi hãy nhớ lời Bác mà khắc ghi thực hiện tốt hơn mong muốn của Bác: "Bác chỉ muốn các cháu được học hành, lớn lên xây dựng đất nước”.

Bài viết liên quan